Ngọc Hạ Music [V.11] Pages Menu

Posted on Jan 25, 2010 in Press

Đi xem PBN 99 “Tôi Là Người Việt Nam”

Ảnh:Trung tâm Thúy Nga cung cấp
Trần Hương

“Quê Hương Tuổi Thơ Tôi” đã được Ngọc Hạ trong chiếc áo dài lấp lánh, tà áo sau dài tha thướt như một cô tiên, hát thật tha thiết đầy xúc cảm.

Và “Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười” của Võ Tá Hân phổ thơ, được trình bày với giọng hát chắc nịch của Thế Sơn, đã gây trong tôi niềm xúc cảm lớn. Những bài hát quê hương khác nhẹ nhàng, ngọt ngào hơn như Quê Mẹ (Thu Hồ), Mời Anh Về Thăm Quê Em (Thùy Linh), Sóc Say Sóc Trăng (Thanh Sơn), Tình Đẹp Hậu Giang, Áo Thơm Rơm (Trần Thiện Thanh) Tình Cha (Ngọc Sơn) Người Em Vỹ Dạ (Minh Kỳ và Tôn Nữ Thị Khương), được hát lên bởi những giọng ca ngọt ngào của miền Nam như Hà Phương, Hương Thủy, Mai Thiên Vân, Quang Lê, Phi Nhung, Duy Trường, Thanh An… Có vẻ những ca khúc này gặt hái được rất nhiều cảm tình của đại chúng.


Tôi ít đi xem những show văn nghệ thu hình. Lý do đơn giản là nó dài quá, trung bình hơn 5 tiếng đồng hồ, đi đứt một ngày như không, chưa kể giờ sửa soạn, lái xe, parking…
Nhưng với show “Tôi Là Người Việt Nam” vừa qua, lần đầu tiên tôi ngồi tới giờ chót. Đây là chương trình đại nhạc hội kỷ niệm 35 năm người Việt xa quê hương do trung tâm Thúy Nga Paris By Night tổ chức ở Knotts Berry Farm trong hai ngày 16 và 17-1-2010, có khán giả người Việt từ nhiều nơi trên thế giới về xem.
Chủ đề đã được trung tâm Thúy Nga thực hiện một cách trang trọng, đầy tình tự dân tộc, để tôi cảm thấy trong tim mình dâng lên thật nhiều xúc cảm.

Mở đầu là đoạn phim ngắn “Tôi Là Người Việt Nam”, lời khẳng định của các người gốc Việt khắp thế giới từ Úc, Âu, sang Mỹ.
Và khi câu hát“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi” vừa cất lên, tôi đã thấy xúc động bồi hồi. Khi những cô ca sĩ bước ra sân khấu hát tiếp những lời “kinh” của bài “Tình Ca”, tôi đã ràn rụa nước mắt. Bài hát này tôi đã thuộc nằm lòng mấy chục năm qua, nay được thể hiện bằng những giọng hát trẻ trung của 8 cô và 4 anh ca sĩ trẻ đẹp, cùng những vũ công trong những bước vũ duyên dáng với áo dài khăn đóng trước một cái phông trống đồng. Vâng, tôi đã khóc khi nghe và xem Tình Ca của Phạm Duy hôm nay. Khóc vì nhớ nhà và tiếc cho một giải quê hương gấm vóc, với những con người cần cù dễ thương, bây giờ có lẽ sắp mất đi bản chất và chủ quyền vào tay anh khổng lồ phương Bắc.

Tình Ca với những giọng ca nam nữ trẻ đẹp của Thúy Nga

Trong show hôm nay, tôi thấy trung tâm đã đưa ra rất nhiều ca khúc quê hương như Kỷ Niệm, trong đó Dương Triệu Vũ đóng vai một anh thanh niên (chưa già lắm), ngồi nhớ lại những kỷ niệm gia đình nhà quê, nhưng sao mà êm ả dễ thương quá. Hoạt cảnh Kỷ Niệm được dựng thật đẹp và nhiều ý nghĩa. Chỉ tiếc ở đoạn cuối, cử chỉ diễn tả của Dương Triệu Vũ hơi mạnh bạo giống như sắp ra đánh giặc, chứ không phải là lời cầu xin “Cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau”. Tại sao Phạm Duy sáng tác ca khúc này khi mới vào độ tuổi 40, phải chăng cuộc đời lăn lộn phấn đấu bươn chải quá nhiều, khiến người ta lúc nào cũng mơ về dĩ vãng tươi đẹp, yên ấm hiền hòa.

Còn nữa, “Quê Hương Tuổi Thơ Tôi” đã được Ngọc Hạ trong chiếc áo dài lấp lánh, tà áo sau dài tha thướt như một cô tiên, hát thật tha thiết đầy xúc cảm. Và “Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười” của Võ Tá Hân phổ thơ, được trình bày với giọng hát chắc nịch của Thế Sơn, đã gây trong tôi niềm xúc cảm lớn. Những bài hát quê hương khác nhẹ nhàng, ngọt ngào hơn như Quê Mẹ (Thu Hồ), Mời Anh Về Thăm Quê Em (Thùy Linh), Sóc Say Sóc Trăng (Thanh Sơn), Tình Đẹp Hậu Giang, Áo Thơm Rơm (Trần Thiện Thanh) Tình Cha (Ngọc Sơn) Người Em Vỹ Dạ (Minh Kỳ và Tôn Nữ Thị Khương), được hát lên bởi những giọng ca ngọt ngào của miền Nam như Hà Phương, Hương Thủy, Mai Thiên Vân, Quang Lê, Phi Nhung, Duy Trường, Thanh An… Có vẻ những ca khúc này gặt hái được rất nhiều cảm tình của đại chúng.

Những sáng tác mới với những nhạc sĩ mới

Một điểm đặc biệt trong show này là Thúy Nga đã hầu như “collect” rất nhiều những sáng tác mới của nhiều nhạc sĩ thế hệ mới. Ta có thể kể Tình Đã Vụt Bay (Tuấn Đức) với Kỳ Phương Uyên, Nhớ (Trịnh Nam Sơn) với Lưu Bích, Ở Đâu Cũng Có Em (Trần Quảng Nam) với Trần Thái Hòa, Dấu Chân Tình Ái (Ngọc Trọng) với Như Loan, Tóc Ngang Bờ Vai (Vũ Tuấn Đức) với Nguyễn Thắng, Câu Kinh Tình Yêu (Sỹ Đan) với Don Hồ, Tim Em Mãi Thuộc Về Anh (Đồng Sơn) với Minh Tuyết, Tôi Muốn Nói Yêu Em (Mai Anh Việt) với Nguyễn Hưng, Duyên Phận với Như Quỳnh, liên khúc Cơn Mưa Chiều Nay (Quốc Hùng) với Tú Quyên, Quỳnh Vi, Lam Anh, Xin Đừng Quay Lại (Diệu Hương) với Bằng Kiều, Cứ Lừa Dối Đi (Huỳnh Nhật Tân) với Hồ Lệ Thu, Biển Chiều (Trịnh Lam) với Trịnh Lam, Em Trong Mắt Tôi (Nguyễn Đức Cường) với Tóc Tiên, Quê Hương Mình (Hoài An)… Một nỗ lực đưa những sáng tác mới tới với quần chúng.

Nhìn chung những ca khúc này, chúng ta có thể thấy đề tài muôn thuở vẫn là tình yêu và những trái ngang của nó, ít thấy những trăn trở về quê hương thân phận như thế hệ nhạc sĩ trước. Qua giọng ca tuyệt vời của các ca sĩ Thúy Nga, cộng thêm những điệu múa và nét diễn xuất nóng bỏng đầy gợi cảm của các vũ công và ca sĩ, các ca khúc này được đón nhận nồng nhiệt. Gợi cảm nhất vẫn là Minh Tuyết với chiếc áo “con nhà nghèo” hở bụng, hở chân. Như Loan cũng vậy. Bộ ba Tú Quyên, Quỳnh Vi và Lam Anh cũng sexy không kém. Trong khi đó, các anh thì “đằm “ hơn với những bộ âu phục bụi hay sang. Âu cũng là nét văn hóa nóng bỏng thời đại.
Những ca khúc cũ nhưng được làm mới như liên khúc Để Quên Con Tim và Và Tôi Cũng Yêu Em của Đức Huy thật sôi động, với phần trình diễn của Lương Tùng Quang và vũ đạo bay bướm cùng tiếng hát trẻ trung của Mai Tiến Dũng.

Phần hài kịch của Thúy Nga với tác giả Nguyễn Ngọc Ngạn, một nhà văn hiện thực xã hội, luôn đem đến cho khán giả những cảnh đời tiêu biểu của những con người Việt Nam trong nước hay ngoài nước, làm khán giả vừa cười nhưng lắm lúc cũng vừa trào nước mắt. Tôi đã khóc cười nhiều với những vở hài kịch của ông. Hôm nay cũng vậy, vở hài kịch Thiên Đường Không Phải Là Đây đưa ra cảnh người từ quê nhà được đem sang Mỹ nhốt trong nhà, cảnh người chồng phải tằn tiện để vừa nuôi vợ mới từ Việt Nam qua, vừa nuôi con ăn học. Tuy nhiên, đối thoại giữa hai nhân vật mẹ con do Bé Tý và Thúy Nga thủ diễn đã hơi quá dài, nên phần nào giảm bớt sức chú ý của khán giả. Chí Tài thì vẫn xuất sắc qua vai những anh đàn ông lơ ngơ.

Giới thiệu những người Việt thành công

Phần giới thiệu những người Việt thành công đã được điều khiển khéo léo với các MC Nguyễn Ngọc Ngạn, Kỳ Duyên và Trịnh Hội. Lần này, chúng ta được biết đến những người đã thành công trong “dòng chính” nhiều và đa số là thành công trong lãnh vực nghệ thuật hay dịch vụ.
Bà Nguyễn Thị Bích Yến, senior fellow của công ty Soitech, đã thành công với hằng trăm bằng sáng chế, mà bà khiêm tốn cho rằng có sự góp sức của nhiều người cùng làm việc. Bà cũng là một gương quả cảm, vì là con mồ côi của một chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa với 8 anh chị em nuôi bởi một người mẹ hiền. Ông Chính Chu, tỷ phú ở tuổi 40, nhưng có một tấm lòng bác ái sâu dày, đã yểm trợ vợ là nữ ca sĩ Hà Phương trong những công trình bác ái. Vũ sư ballet Thắng Đào với màn vũ dựa trên nhạc phẩm Ướt Mi của Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ đã đem lại cảm hứng cho anh khi nghe nhạc của ông trong một đêm buồn và cô đơn.
Về phần “bi di net”, người ta thán phục sự thành công của công ty BLT chuyên chế tạo vật dụng cho hãng Boeing, đứng đầu bởi 3 anh em trai Võ Bửu, Võ Tự và Võ Lập. Ông Võ Bửu đại diện đến tham dự cho rằng “Các bà vợ chỉ ở nhà lo chăm sóc gia đình chồng con không cần có mặt ở hãng” và sự thành công của các ông là nhờ vào sự cần cù, lòng đoàn kết và tình thương yêu, hy sinh của gia đình. Anh Quý Tôn, người được gọi là King of Nail Supplies, với giọng nói điềm tĩnh pha chút hài hước, chiếm cảm tình của khán giả. Nhưng phải nói anh Daniel Phú, người thấp hơn ông Nguyễn Ngọc Ngạn gần một cái đầu, là người “impress” tôi nhiều hơn cả. Anh rất tự nhiên, vui vẻ, hài hước và tỏa ra một niềm tin vô bờ bến về nghệ thuật của mình, khi đề nghị gắn lông mi giả cho ông Nguyễn Ngọc Ngạn. Thân chủ của anh toàn là sao cỡ bự, từ Oprah Winfrey tới J. Lo, hình cho thấy anh đang gắn lông mi trong bộ quần áo phòng mổ với găng tay, kiếng, mặt nạ rất gồ ghề và… hạp vệ sinh. Độc đáo nhất là tiệm gắn lông mi của anh ở Beverly Hills có tên là “Lông Mi by Daniel”. Hỏi tại sao không đề tiếng Mỹ, anh trả lời vì “tôi là người Việt Nam”. Tôi khoái anh này quá và tự hẹn sẽ có ngày lên Beverly Hills kiếm cái tiệm của anh.
Còn anh fashion designer Calvin Trần, khi xuất hiện cùng 2 nhà tạo kiểu khác là Thiện Lê và Kim Trần, đã đưa ra những lời khuyên về fashion khá chí lý, là cô nào có cái gì đẹp như chân dài, ngực to… nên khoe ra hết. Những người này là những nhà tạo kiểu đang lên, đang có những cửa hàng fashion xịn ngay tại New York.

MC khỏi chê
Nguyễn Ngọc Ngạn với giọng nói, phong cách điềm tĩnh nhưng có duyên và hài hước, cộng thêm kiến thức sâu rộng về văn hóa Việt Nam, lẫn sự chuẩn bị chu đáo, dĩ nhiên là MC không đối thủ từ nhiều năm qua trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại.


MC và divas

Cô Kỳ Duyên trong những bộ áo dài thật đẹp, vẫn có duyên và đặc biệt là càng ngày càng hiểu biết thêm nhiều về văn hóa Việt Nam. Trịnh Hội trẻ tuổi đẹp trai có sức thu hút, nhưng có lẽ còn cần thêm thời gian để học nghề ông Ngạn.
Tôi ra về với lòng thán phục công ty Thúy Nga đã tổ chức những show càng ngày càng trôi chảy dù rất dài, chứng tỏ một sự phối hợp rất nhịp nhàng, những đầu óc tổ chức ngày càng tinh vi. Tôi chờ đón mua băng DVD – dĩ nhiên là băng gốc – để xem lại những màn trình diễn kể trên, đồng thời để biết thêm về những gương thành công Việt Nam khác, nghe nói là không giống với show ngày Chủ Nhật mà tôi đã đi xem. Còn show “Divas” ngày thứ Tư nữa, nghe nói là cũng rất hay, chờ mua DVD xem vậy.